Trang chủ
Minh Khanh có gì KHÁC
Hỏi đáp
Liên hệ
Tuyển dụng
Lượt ghé thăm  59888
Trực tuyến  11

TIN TỨC

Ôsin ơi là Ôsin!
Ngày đăng: 22/05/2009
Được giới thiệu cho hai ứng viên sáng giá, một người đòi lương triệu rưỡi, người kia đòi triệu hai, chồng chị bảo:
 
- Chọn cô triệu rưỡi, tiền nào của nấy. Họ đã được chủ cũ trả mức đó chứng tỏ họ xứng đáng. Mỗi ngày trả tiền nhiều hơn cô kia có 10.000 đồng nhưng được người có kinh nghiệm, an tâm hơn.
 
Chị còn đắn đo suy tư, định chọn cô triệu hai, nhưng thôi, nghe lời chồng, mình trả lương cao thì người ta phải có trách nhiệm hơn. Vả lại khi phỏng vấn nhanh cô ấy qua điện thoại, thấy nói năng lưu loát, lanh lợi, chứng tỏ kỹ năng Ôsin cũng... khá lắm. Hai vợ chồng tốn 200.000đ phí môi giới để đón về.
 
Vừa đến nhà chị, cô ấy đã móc điện thoại ra gọi cho gia đình để báo tin. Nhìn cái điện thoại Nokia cáu cạnh, sang trọng còn hơn “cục sắt” mình đang dùng, chị thấy chạnh lòng. Từ chiều đến tối, cả chục cuộc điện thoại, mà cô ấy ăn to nói lớn đến ghê. Em bé vừa nhìn thấy cô ấy đã khóc thét.

 

Ảnh minh họa

 
Phải có thời gian cho hai bên tập làm quen với nhau nên chị giữ em cho Ôsin làm việc nhà. Vì có nhiều “kinh nghiệm” nên cô ấy chả thèm nghe lời chủ, chỉ làm theo ý mình. Mớ giẻ lau chị bảo nhớ giặt tay, đừng cho vào máy mà mới đó đã thấy Ôsin giặt xong rồi.
 
Nghi ngờ chị hỏi:
 
"Con giặt giẻ lau bằng tay hay bằng máy?
 
"Ôsin cáu kỉnh:
 
"Con đã nói con giặt tay mà cô không tin. Con mà nói láo cô thì cho... cả nhà con chết hết. Còn cô nghi oan cho con, cô cũng bị y như vậy".
 
Chị suýt ngất. Nhưng tự an ủi, có tật có tài, để ráng vài bữa coi sao. Tối, chị tranh thủ tâm sự để tìm hiểu về gia cảnh Ôsin. Con bé thật thà kể chuyện mẹ ốm đau bệnh tật và “hùng hồn” tuyên bố:
 
"Con mang thân đi làm cả chục năm nay toàn đem tiền về nuôi mẹ chứ chẳng kể gì đến thân mình. Giờ mà bắt con bán trinh để chữa cho mẹ con hết bệnh con cũng chịu nữa"
 
Chị há hốc miệng, sững sờ. Ôsin ở trong nhà mình mà đòi bán trinh thì nó... bán cho ai? Thôi thì đành lấy cớ em bé nó không chịu để “tiễn một người đi”.
 
Lại một Ôsin nữa.
 
Rút kinh nghiệm lần trước, chị chọn một con bé mới mười lăm tuổi với mức lương chỉ tám trăm ngàn. Kệ, để sai vặt và dạy từ từ. Nó nhỏ nên dễ sai bảo hơn mấy con bé sành sỏi kia. Chị có dè đâu Ôsin vừa mới nghỉ học hôm qua, nay đã đi làm nên còn ham chơi lắm, mắt cứ dán chặt vào tivi. Em chưa ngủ thì Ôsin đã ngủ. Suốt ngày khóc vì nhớ nhà, chẳng ngó gì tới em để em chơi gần ổ kiến lửa bị cắn cả trăm nốt. Chị xót xa mắng vài câu, nó kêu đau đầu chóng mặt rồi... đòi về. Lại tốn vài trăm tiền xe.
 
Vợ nhìn chồng ngán ngẩm. Hay là... lại nhờ bà vào trông. Chồng cũng định đồng ý, nhưng thôi, ráng thử lần nữa coi sao. Nghe nói mấy cô người miền Trung thật thà, siêng năng, làm việc rất tốt nên cả hai định thử keo cuối. Cô Ôsin này trông nhanh nhẹn, kỹ càng, lại còn biết kén chọn... chủ. Người môi giới phải năn nỉ mãi cô ấy mới chịu nhận việc. Bữa cơm đầu tiên, cô ăn lưng chén rồi buông đũa, đứng lên, nhỏ nhẹ bảo:
 
- Cô cho con xin kem đánh răng với bàn chải và khăn mặt.
 
Chị ngơ ngác, ba thứ đồ dùng cá nhân này... ai sắm nấy xài mới phải chứ, không biết ở đâu có “quy định” là mình phải trang bị cho họ. Mà tức là mình còn đang dở bữa.
 
Chị buông đũa đứng lên lấy đồ cho Ôsin để nàng còn đánh răng, súc miệng trước khi ngủ trưa. Còn vợ chồng bảo nhau trông con, dọn dẹp. Chồng chị an ủi: - Chắc cô ấy mới đi xa còn say xe, để mai rồi mình hãy bảo cô ấy làm.
 
Say xe Ôsin không làm việc nổi nhưng vẫn gọi điện thoại được. Cô ấy gọi nhờ điện thoại nhà chủ. “Tám” một hồi rồi cũng biết đi rửa chén. Nhưng có mấy cái chén sao rửa cả tiếng đồng hồ vẫn chưa xong. Rửa thì công nhận là sạch mà lâu quá là lâu. Lau nhà cũng lâu, rửa rau, nấu cháo... làm gì cũng lâu. Vệ sinh cá nhân còn lâu khủng khiếp.
 
Chồng ngán ngẩm, vợ thở than: - Thôi, thì mình thuê người làm theo giờ mỗi tháng cũng sáu bảy trăm. Trả thêm chút nữa mà nhờ được cả ngày. Nó làm nhanh thì ẩu, rồi cũng ngồi chơi thôi. Làm chậm mà cẩn thận sạch sẽ thì... cũng được.
 
Mới ở hai ngày, Ôsin đã thỏ thẻ hỏi chủ nhà:
 
"Cô ơi, cho con xin... băng vệ sinh"
 
Không thể ngờ thứ này mà cũng đi xin? Chồng trách vợ sao không thỏa thuận trước. Vợ nói thì chỉ bàn chuyện lương bổng, giờ giấc, công việc thôi... Ai mà biết là phải đề cập chuyện... băng vệ sinh. Đến cái lược chải đầu cũng đòi chủ sắm. Vợ bực, bảo:
 
"Nhà này xài lược chung thôi, để đó ai chải thì lấy chải."
 
"Thôi, con không xài chung đâu"
 
Chị nghĩ, sao lúc trước mình không bảo cái đó con phải tự sắm chứ cô không trang bị. Nhưng lỡ rồi, từ nay phải "nuốt nhục" trang bị cho đến khi nào... đuổi nàng đi thì thôi.
 
Mà chắc phải đuổi thôi, bảo lên lầu thì nói đi cầu thang đau chân quá. Cả nhà mình ngủ dưới đất mà nàng ta bảo ngứa. Tối chưa gì đã trùm mền ngủ. Sáng bảnh mắt còn chưa dậy.... Thôi thì trả công hậu hĩ để “chia tay hoàng hôn” vậy. Đưa được nàng lên đường rồi mà còn chưa hoàn hồn.
 
Thôi, không Ôsin gì nữa. Sợ quá rồi, sau tất cả những gì vừa trải qua, còn lo chẳng biết mấy nàng kia có đánh con mình không nữa. Thôi thì bắt chước một chị trên báo Phụ Nữ, cứ ca bài: “Nhà vắng Ôsin” mà tự bảo nhau làm việc.
 
 
Theo PNTPHCM


Các tin khác :
Hỗ trợ khách hàng
Hỗ trợ khách hàng